Điều kiện để có… văn hóa từ chức!



 “Từ chức là chuyện văn hóa hơn là chuyện pháp lý, chế tài ở đây chính là lương tri. Nếu có một văn hoá chính trị dựa trên lương tri thì việc từ chức khi không hoàn thành nhiệm vụ là điều gần như bắt buộc”
 Với nhiều quốc gia trên thế giới, việc xin từ chức của các quan chức, lãnh đạo là điều rất bình thường. 
Có một số lý do để các quan chức, lãnh đạo trên thế giới xin từ chức như: Bị cáo buộc tham nhũng, tự thấy năng lực hạn chế, tự thấy có lỗi với dân chúng vì sự vụ nào đó; do cấp dưới sai phạm hay thậm chí do phát ngôn “lỡ lời”... Từ chức vì thế được xem là một hành vi, một cách ứng xử có văn hóa vốn đã trở thành thói quen, nếp nghĩ thường trực của con người ở những quốc gia văn minh, tiến bộ mà chúng ta hay gọi là “văn hóa từ chức”.
Mới đây nhất, là trường hợp xin từ chức của Thủ tướng Ý - ông Matteo Renzi và Thủ tướng New Zealand - ông Jonh Key. Ông Thủ tướng Ý từ chức là vì sự thất bại trong cuộc trưng cầu dân ý về kế hoạch cải tổ hiến pháp của mình. Còn Thủ tướng New Zealand từ chức là vì… “lý do gia đình”. 
 Ở Việt Nam thời gian quan, khách quan mà nói, không phải không có trường hợp quan chức, lãnh đạo xin từ chức. Có thể kể ra đây trường hợp ông Lê Huy Ngọ - Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn xin từ chức năm 2004. Ông Trần Đăng Tuấn – Phó giám đốc Đài truyền hình Việt Nam, xin thôi chức năm 2010. Ở mức độ nào đó có thể kể thêm trường hợp ông Nguyễn Sự - Bí thư Thành ủy Hội An. Năm 2015, ông Sự xin được nghỉ hưu sớm dù vẫn còn được tín nhiệm.
Tuy vậy, dường như với vài trường hợp hiếm hoi và lẻ tẻ nêu trên chưa thể làm hài lòng đại bộ phận dân chúng vì trên thực tế có quá nhiều sự vụ gây bức xúc mà người đứng đầu đơn vị lẽ ra phải từ chức. Vì lẽ đó mà trong các kỳ họp Quốc hội không ít lần các vị đại biểu đã mang ra trao đổi, chất vấn. 
Báo chí truyền thông và dư luận xã hội cũng tốn khá nhiều giấy mực cho về vấn đề này. Các nhà quản lý và chuyên gia văn hóa thì luận bàn tại sao từ chức lại là điều rất khó và rất xa lạ đối với xã hội này. Thậm chí mới đây, trong phiên họp thường kỳ của Chính phủ (ngày 28/11), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải giao cho Bộ Nội vụ chủ trì biên soạn Nghị định về“văn hóa từ chức” xem như cơ sở pháp lý bắt buộc các lãnh đạo từ chức khi cần thiết…
Từ chức vốn là hành vi văn hóa trước hết thuộc về mỗi cá nhân; là sự chủ động, tự giác và thôi thúc từ bên trong mỗi quan chức biết tự trọng và xấu hổ về năng lực hay những lỗi lầm, khuyết điểm của bản thân. 
Điều này càng cho thấy từ chức thật ra không phải là chuyện khó nếu như mỗi quan chức, lãnh đạo đều được trang bị trước hết là bản lĩnh chính trị, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy phục vụ nhân dân. Kế đến là trình độ học vấn, sự hiểu biết chuyên sâu về một lĩnh vực nào đó. Sở dĩ các lãnh đạo, chính khách phương Tây luôn chủ động và mạnh dạn từ chức, rút khỏi chính trường một phần là vì họ có niềm tin vào bản thân có thể xin việc kiếm sống ở môi trường khác bằng chính sự hiểu biết của mình.
Thế nên, một xã hội, một quốc gia muốn có “văn hóa từ chức” điều bắt buộc trước hết là phả có những người dám tự nguyện …xin từ chức khi còn đương nhiệm. Nói khác đi “văn hóa từ chức” chính “là một trong những biểu hiện sinh động, cụ thể và thiết thực nhất về một nền chính trị văn minh dựa trên phẩm giá, lòng tự trọng và bản lĩnh của những nhà lãnh đạo thực sự có tâm huyết và đầy dũng khí.
Trong hoàn cảnh chưa ai mạnh dạn từ chức dù chưa hoàn thành nhiệm vụ thì việc Chính phủ ban hành một Nghị định bắt buộc là rất cần thiết. Đây có thể xem là những bước đi đầu tiên để dần dần hình thành “văn hóa từ chức” đối với mọi phẩm hàm. 
Với sự quyết liệt của chính phủ hiện nay, hy vọng rằng văn hóa chính trị dựa trên lương tri sẽ sớm hình thành.

TRÁCH NHIỆM CỦATUÔI TRẺ
TRONG NÂNG CAO Ý THỨC BẢO VỆ TỔ QUỐC

      Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay: Bất cứ thời đại nào, mỗi con người chúng ta nhất là thế hệ thanh niên cũng luôn phải ý thức vai trò trách nhiệm của mình đối với đất nước. Trước tiên thế hệ trẻ phải xác định tư tưởng, tình cảm, lí tưởng sống của mình: yêu quê hương đất nước, tự hào tự tôn dân tộc, có ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của dân tộc; lao động, học tập để khẳng định bản lĩnh, tài năng cá nhân và phục vụ cống hiến cho đất nước, sẵn sàng có mặt khi Tổ Quốc cần. Thời đại ngày nay, xu thế toàn cầu là xu thế hội nhập, khoa học kĩ thuật phát triển với tốc độ cao, vậy thế hệ trẻ cần phải học tập tích lũy tri thức để góp phần phát triển đất nước theo kịp thời đại, hội nhập với xu thế phát triển chung của quốc tế. Bên cạnh đó, phải rèn luyện sức khỏe để có khả năng cống hiến và bảo vệ đất nước. Đồng thời thanh niên cũng cần  quan tâm theo dõi đến tình hình chung của đất nước, tỉnh táo trước hành động của mình không bị kẻ xấu lợi dụng. Về vấn đề chủ quyền biển đảo, thanh niên cần hưởng ứng và tích cực các diễn đàn hợp pháp trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên Internet, khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam trên các diễn đàn, đồng thời kịch liệt lên án và đấu tranh tham gia ngăn chặn các hành vi vi phạm xâm phạm chủ quyền biển, hải đảo thiêng liêng của Tổ Quốc, phải luôn có “trái tim nóng, cái đầu lạnh”. Như vậy, xây dựng và bảo vệ tổ quốc là trách nhiệm thiêng liêng của thanh niên.
CHỐNG MIỄN DỊCH CỦA KẺ THÙ
Có thể thấy, chưa bao giờ các thế lực phản động lại ráo riết, điên cuồng chống phá ta như thời điểm này. Thể hiện rõ nhất là chúng tung lên mạng với số lượng rất lớn thông tin sai trái, thù địch; nhất là từ khi toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta đang nỗ lực, phấn khởi, tích cực tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016-2021. Phái bộ Mỹ tại Việt Nam cho rằng: hiện công tác bầu cử ĐBQH và HĐND các cấp của Việt Nam còn “thiếu tính dân chủ và minh bạch”, việc kiểm duyệt kết quả bầu cử vẫn chưa được công khai, không có sự giám sát; Ở các địa phương, ủy ban bầu cử thường “sắp đặt” kết quả bầu cử để không ai chệch hướng “chỉ đạo” của trên; việc phát huy dân chủ ở mức độ “đủ mạnh” tại Việt Nam sẽ giúp hạn chế tới mức thấp nhất những yếu kém, hạn chế gây ra do tình trạng một đảng độc quyền lãnh đạo… Do đó, Mỹ đang tìm cách: tìm hiểu chi tiết các vấn đề trên để đánh giá một cách thực chất về vấn đề bầu cử tại Việt Nam; thông qua các kênh tổ chức phi chính phủ, các cá nhân, hội, nhóm chống đối, các tổ chức “xã hội dân sự” tập họp các vấn đề này; nâng cao quyền và nghĩa vụ của người dân Việt Nam đối với quá trình thúc đẩy “tiến trình dân chủ” tại Việt Nam. Bên cạnh đó, lợi dụng sự kiện cá chết tại bốn tỉnh miền Trung; chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Obama,… các tổ chức phản động ở nước ngoài (đảng Việt Tân, đảng Nhân bản Xã hội, Việt Nam Quốc dân đảng…) và các phần tử cơ hội chính trị chống đối ở trong nước (Tổ chức Xã hội dân sự, Con đường Việt Nam…), tăng cường truyền bá các quan điểm sai trái, thù địch, chống phá Đảng Cộng sản Việt Nam trên các báo điện tử, trang tin điện tử, blog cá nhân. Chúng kết hợp đẩy mạnh “diễn biến hòa bình” với việc khuyến khích, tạo điều kiện, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ ta.

Tính chất phản động, mục tiêu chống phá thể hiện rõ ở một số nội dung trọng điểm như: xuyên tạc, phủ định chủ nghĩa Mác – Lênin, thân thế sự nghiệp, tư tưởng, đạo đức Chủ tịch Hồ Chí Minh, đường lối, quan điểm, chủ trương của Đảng; bôi nhọ nhân sự cấp cao và kích động, chia rẽ đoàn kết nội bộ nhằm làm giảm niềm tin của nhân dân với sự lãnh đạo của Đảng. Do đặc thù của internet là tốc độ truyền thông tin nhanh, diện tham chiếu rộng, thông tin gần như tức thì, tính “tự do” tương đối của những chủ thể thông tin, khả năng “gây nhiễu” lại khá rộng… nên những quan điểm sai trái trên mạng internet có khả năng ảnh hưởng nhanh, rộng đến nhiều đối tượng. Thực tế cho thấy thời gian qua không ít thông tin trên mạng đã gây hoài nghi, hoang mang trong xã hội, nhất là một bộ phận trí thức và thanh niên – đối tượng thường xuyên tiếp cận với phương tiện này


Tham nhũng "Ai chống-Chống ai?"

      Gần đây, nhiều vụ án tham nhũng được đưa ra xét xử đã khẳng định, chúng ta không khoan nhượng, làm quyết liệt, làm đến cùng đối với những hành vi, đối tượng tham nhũng. Sau 3 năm, từ khi thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng chống tham nhũng và Ban Nội chính Trung ương đến nay, trong tổng số 40 vụ án, 7 vụ việc thuộc diện Ban Chỉ đạo theo dõi, chỉ đạo, đã kết luận điều tra, đề nghị truy tố 26 vụ với 330 bị can; đã truy tố, xét xử sơ thẩm 21 vụ với 247 bị cáo, xét xử phúc thẩm 14 vụ với 137 bị cáo.
      Trong số 29 vụ án thuộc diện Ban Nội chính Trung ương theo dõi, đôn đốc đã kết luận điều tra, đề nghị truy tố 21 vụ với 93 bị can, đã truy tố xét xử sơ thẩm 18 vụ với 68 bị cáo, xét xử phúc thẩm 10 vụ với 24 bị cáo, mức án rất nghiêm khắc, qua đó cảnh tỉnh, răn đe, phòng ngừa tham nhũng, được nhân dân đồng tình ủng hộ.
     Nhiều ý kiến cho rằng, việc đưa các vụ án tham nhũng có tính nghiêm trọng, được đưa ra xét xử đã khẳng định, chúng ta không khoan nhượng, làm quyết liệt, làm đến cùng đối với những hành vi, đối tượng tham nhũng. Thậm chí có ý kiến có rằng, tình trạng tham nhũng còn tràn lan và ngày càng phức tạp hơn. Các vụ án tham nhũng phát hiện sau có mức độ nghiêm trọng, thiệt hại lớn hơn các vụ án trước. Có những vụ việc phát hiện tham nhũng lớn nhưng khi xử lý lại theo kiểu “đầu voi đuôi chuột”. Hay nói cách khác, nhiều vụ vi phạm nghiêm trọng nhưng chỉ xử án treo, hoặc kỷ luật về mặt hành chính. Điều này đã khiến dư luận nghi ngờ về tính minh bạch trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử, đồng thời có thể tác động không nhỏ tới công tác phòng chống tham nhũng, làm giảm niềm tin của cư tri, nhân dân đối với cơ quan công quyền.
     Do đó, để lấy lại niềm tin của người dân, giữ nghiêm kỷ cương phép nước, những vụ án như vụ Phạm Công Danh, Hà Văn Thắm, Huyền Như… phải được xem như là những vụ án điểm, án mẫu, để tạo ra tính răn đe cán bộ, tạo ra tiền lệ để thời gian tới chúng ta làm mạnh mẽ hơn. Điều này cũng thể hiện rõ quyết tâm của Đảng, Nhà nước, đấu tranh không khoan nhượng đối những hành vi, đối tượng tham nhũng, đồng thời nhận được sự đồng tình của nhân dân.
    Bên cạnh đó, để công tác phòng, chống tham nhũng tạo ra sự chuyển biến cụ thể, ngoài các giải pháp cụ thể đã được đưa ra, thì việc huy động sức dân chống tham nhũng bằng cách tạo điều kiện cho họ tham gia giám sát, phát hiện, đấu tranh đối với các hành vi tham nhũng phải được xem như phần quan trọng, không thể thiếu.
    Vấn đề đặt ra là, nếu người dân phát hiện được tham nhũng thì họ được cái gì? Trong trường hợp tham nhũng tấn công, o ép, có thể làm ảnh hưởng tới tính mạng người dân thì ai là người đứng ra bảo vệ họ? Do đó, phải xây dựng thiết chế cụ thể, để tạo điều kiện cho người dân phát hiện, đấu tranh với tham nhũng, nhưng cũng đồng thời phải có chế tài để khen thưởng, bảo vệ những người chống tiêu cực. Nói như vậy để thấy rằng, công tác chống tham nhũng của chúng ta gặp nhiều khó khăn phức tạp ở chỗ, đối tượng tham nhũng hầu hết nằm trong bộ máy Nhà nước, nhiều khi họ cũng có thể là anh em, đồng chí của chúng ta cả.
    Nghị quyết Trung ương 4 đã đề cập rất rõ, đồng thời thể hiện sự quyết tâm, quyết liệt chống tham nhũng của Đảng, Nhà nước. Trong một số báo cáo của Trung ương cũng khẳng định, tham nhũng là một "quốc nạn". Do đó, những phát biểu mới đây của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại phiên họp thứ 11 của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng cho thấy, chúng ta không khoan nhượng, làm quyết liệt, làm đến cùng đối với những hành vi tham nhũng, đối tượng tham nhũng.
      Bên cạnh đó, để công tác chống tham nhũng phát huy hiệu quả hơn nữa, bên cạnh việc khuyết khích người dân, cán bộ công chức, viên chức, mạnh mẽ đấu tranh, tố cáo chống tham nhũng, cần phải huy hơn nữa vai trò giám sát của Đại biểu Quốc hội, Quốc hội. Khi phát hiện dấu hiệu tham nhũng từ sự phản ánh của người dân nhanh, đơn vị, tổ chức giám sát cần nhanh chóng đề nghị cơ quan có thẩm quyền vào cuộc làm rõ.


Cần hành động mạnh mẽ!



        Ngày (9-12), Bộ Chính trị đã tổ chức Hội nghị toàn quốc phổ biến, quán triệt Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Việc tổ chức triển khai sâu rộng Nghị quyết Trung ương 4 lần này cho thấy tầm quan trọng và ý nghĩa mang tính sống còn của công tác tổ chức cán bộ, nhiệm vụ xây dựng và làm trong sạch đội ngũ cán bộ, đảng viên từ trung ương đến cơ sở.
Mặt khác, sự kiện cũng cho thấy rõ hơn vấn đề nghiêm trọng của những tồn tại, yếu kém, khuyết điểm cần kịp thời khắc phục, củng cố của lĩnh vực công tác trọng tâm này.
Có một điều đáng quan tâm là ngay trước ngày diễn ra hội nghị quán triệt Nghị quyết Trung ương 4, Ban Bí thư đã quyết định thi hành kỷ luật hai nguyên ủy viên Trung ương Đảng, nguyên là lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương và tỉnh Hậu Giang, một ủy viên Ban cán sự, thứ trưởng Bộ Nội vụ vì có khuyết điểm, sai phạm liên quan đến việc đề nghị, bổ sung, điều chuyển ông Trịnh Xuân Thanh (đang bị truy nã toàn cầu) giữ chức phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang.
Cùng thời điểm, truyền thông báo chí đưa tin vụ tuyển dụng, bổ nhiệm bất thường ông Vũ Minh Hoàng (26 tuổi) tại Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ và TP Cần Thơ.
Dù chưa một ngày làm việc tại Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ, hầu hết các cán bộ nhân viên tại cơ quan này chưa hề thấy mặt nhưng ông Hoàng vẫn được bổ nhiệm chức phó vụ trưởng Vụ Kinh tế rồi chuyển về làm phó giám đốc Trung tâm xúc tiến đầu tư - thương mại và hội chợ triển lãm Cần Thơ!
Cần nhấn mạnh là thời gian gần đây, dư luận liên tục phản ảnh tình trạng khuất tất trong việc tuyển dụng, quy hoạch, đề bạt cất nhắc người thân, người nhà, rồi “tranh thủ trước hoàng hôn”.
Chuyện không phải là cá biệt này không chỉ gây bất bình trong cán bộ, nhân dân mà còn ảnh hưởng, tác hại nhiều mặt, lâu dài làm thui chột nhân tài đất nước, là một nguyên nhân dẫn đến nạn thao túng tổ chức, tha hóa cán bộ trượt dài trên con đường tham nhũng, bè phái, lợi ích nhóm... gây nhức nhối xã hội.
Điều đáng lo ngại là sự khiếm khuyết trong công tác tổ chức, cán bộ đang tồn tại ở nhiều cấp, ngành, nhiều địa phương. Đó là “đất dưỡng” của tình trạng cán bộ “qua mặt tổ chức” khai man lý lịch, sử dụng bằng cấp giả, chạy việc, chạy “ghế”...
Còn đáng lo hơn, mỗi khi vụ việc tiêu cực bị phơi bày ra trước công luận, cấp trên yêu cầu báo cáo giải trình, Quốc hội, HĐND chất vấn, nhiều cán bộ có trách nhiệm luôn khẳng định “đúng quy trình” để thanh minh, che chắn khuyết điểm, sai phạm.
Trong khi đó, việc xử lý thường bị chậm và thiếu kiên quyết, không tới nơi tới chốn, thiếu công bằng đã làm xói mòn lòng tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân.
Từ “phát súng lệnh” xử lý vụ Trịnh Xuân Thanh của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, cán bộ đảng viên, nhân dân cả nước mong chờ sau hội nghị này, việc chấn chỉnh tổ chức và đội ngũ cán bộ các cấp sẽ có chuyển biến tích cực, nhanh và mạnh.
Hi vọng quyết tâm của Trung ương sẽ trở thành động lực và là “bảo kiếm” để các cấp ngành, địa phương, doanh nghiệp nhà nước... thực sự hành động mạnh mẽ, thiết thực làm trong sạch bộ máy Đảng và chính quyền.