Liên quan đến trả lời của Bộ trưởng GD-ĐT Phùng Xuân Nhạ cho rằng Có phải đưa môn Giáo dục công dân vào thi tốt nghiệp sẽ giảm bảo lực học đường?

        Liên quan đến trả lời của Bộ trưởng GD-ĐT Phùng Xuân Nhạ cho rằng đưa môn Giáo dục công dân vào thi tốt nghiệp sẽ giảm bảo lực học đường tôi cho rằng, giảm bạo lực học đường cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp như: cần có phương pháp giáo dục tại gia đình, nhà trường và giảm bớt tác động tiêu cực xã hội như game, phim bạo lực... chứ đưa môn Giáo dục công dân vào môn thi tốt nghiệp để giảm áp lực bạo lực học đường thì không phải. 
     Qua nhiều năm phát triển giáo dục, môn Giáo dục công dân không phải là môn học chính. Quan điểm cá nhân của tôi là phải giáo dục các cháu từ gia đình, nhà trường, đạo đức xã hội con người chứ không phải chỉ từ môn học này. Hình thành nhân cách đi cùng với hình thành phát triển kiến thức. Điều này cần suy nghĩ nên hay không nên đưa vào môn này vào để thi tốt nghiệp. Tình trạng bạo lực học đường là vấn đề bức xúc, nhức nhối trong toàn xã hội. Trước đây, bạo lực trong nhà trường thường rơi vào nam sinh nhưng nay lại xuất hiện ở nữ giới, không phải một hai người mà đánh nhau tập thể, theo nhóm. “Đây là biểu hiện xuống cấp, thiếu đạo đức, kém văn hoá của học sinh". Tất nhiên, môn Giáo dục công dân là môn học tốt nhưng không phải là môn học quyết định, phải là giáo dục nhân cách con người đi từ mẫu giáo tới các cấp học, được chuyển biến thông qua rèn luyện của thầy, cô giáo cùng sự quan tâm theo dõi chăm sóc của gia đình.
     Việc đưa môn GDCD vào thi tốt nghiệp với mục đích như Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo nói là để tăng cường bồi dưỡng đạo đức, nhân cách cho học sinh, thì công tác giảng dạy môn này ở phổ thông phải thực sự hiệu quả không mang tính hình thức như trước đây. Việc học mà không thi ít nhiều ảnh hưởng đến thái độ học tập của học sinh. Vì vậy, học gì thi nấy giúp cho học sinh nhận thức việc học môn đó một cách nghiêm túc hơn. Qua đó, việc học sẽ có hiệu quả, góp phần bồi dưỡng đạo đức, nhân cách, lối sống cho các em, giúp giảm bạo lực học đường. Lâu nay, các trường trung học được đánh giá theo đầu vào đầu ra để xếp loại nhưng số học sinh trong trường đó ngoan, hiếu thảo với bố mẹ như thế nào hoặc có bao nhiêu vụ bạo lực, học sinh đánh nhau thế nào… lại không được đưa vào tiêu chí đánh giá. 
      Do vậy, theo tôi việc đưa môn GDCD vào thi tốt nghiệp là phù hợp nhưng cần có lộ trình chứ không phải nay thấy đạo đức xuống cấp thì đưa môn GDCD vào thi, mai thấy tai nạn giao thông nhiều thì lại đưa môn luật giao thông vào thi tốt nghiệp?

Ứng xử thiếu văn hóa trong học đường ngày càng tăng

Bạo lực học đường, lệch lạc trong lối sống
Trong nhà trường đang diễn ra những hành vi trái với các chuẩn mực văn hóa, đạo đức của xã hội như: bạo lực học đường, tiêu cực trong thi cử, nghiện Facebook... Một số đại biểu đã dẫn chứng chính số liệu từng được Bộ GD-ĐT đưa ra: trong một năm học, toàn quốc xảy ra gần 1.600 vụ việc học sinh (HS) đánh nhau ở trong và ngoài trường học; cứ khoảng trên 5.200 HS thì có 1 vụ đánh nhau; cứ hơn 11.000 HS thì có 1 em bị buộc thôi học vì đánh nhau...


PGS-TS tâm lý Huỳnh Văn Sơn, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, cho rằng tình trạng bạo lực trong trường học đã và đang diễn ra nóng bỏng trên khắp cả nước, ở tất cả các cấp học, lớp học, mức độ ngày càng gia tăng, hậu quả nghiêm trọng.
Kết quả nghiên cứu của đề tài “Thực trạng, nguyên nhân và một số giải pháp khắc phục tình trạng bạo lực học đường tại các trường phổ thông trên địa bàn TP.Cần Thơ” của Trường ĐH Sư phạm TP.HCM do PGS-TS Huỳnh Văn Sơn chủ trì năm 2014 cho thấy HS bạo lực với HS là dạng bạo lực xảy ra phổ biến nhất. Các dạng bạo lực học đường thường là nói xấu, bôi nhọ bạn, ép cho nhìn bài, đánh, đấm, sỉ nhục bạn.
PGS Huỳnh Văn Sơn cho rằng văn hóa trong trường học còn bị lung lay bởi một số thực trạng như: gạ tình đổi điểm, yêu sớm; thiếu tích cực trong học tập; học thêm và dạy thêm tràn lan...
Báo động tình trạng nghiện facebook
PGS Huỳnh Văn Sơn cũng cho rằng xu hướng gia tăng sử dụng Facebook dẫn đến nhiều hệ lụy mà lứa tuổi vị thành niên là một trong những đối tượng cần đặc biệt quan tâm. Đối với nhiều bạn trẻ, Facebook là niềm đam mê “tìm hiểu xã hội” nhưng khi lạm dụng thái quá, thì đam mê ấy lại trở thành nghiện và ảnh hưởng không ít đến thời gian học tập.
Kết quả nghiên cứu “Hành vi nghiện Facebook của vị thành niên từ 15 đến 18 tuổi tại TP.HCM” của Trường ĐH Sư phạm TP.HCM do PGS-TS Huỳnh Văn Sơn chủ trì năm 2015 cho thấy đa số vị thành niên thuộc mẫu khảo sát sử dụng Facebook trong ngày bình thường từ 1 - 2 giờ và ngày nghỉ từ 3 giờ trở lên; đa số sử dụng bất cứ lúc nào rảnh.

Ông Hứa Minh Hữu, Chủ tịch UBND TP. Cà Mau đi Nhật Bản và vấn đề cần bàn

     Dư luận bàn tán sôi nổi về trường hợp ông Hứa Minh Hữu, Chủ tịch UBND TP. Cà Mau đi Nhật Bản không được tổ chức cho phép. Trả lời công khai trên báo chí ông Hữu cho rằng ông đi Nhật sau khi đã có sự chấp thuận của tỉnh ủy, giấy phép của UBND tỉnh Cà Mau. Chuyện giấy tờ hợp pháp cho một chuyến đi nước ngoài là chuyện nhỏ, nhưng đi để làm  việc gì hay chỉ là chuyến du lịch, dù giấy tờ có “chuẩn không cần chỉnh” thì cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho công việc.      Và với lý do ông đi Nhật tìm hiểu về công nghệ chiếu sáng bằng đèn LED để thí điểm thay hệ thống chiếu sáng bằng đèn này cho TP. Cà Mau, sẽ giúp tiết kiệm 40 - 60%. Hãy chờ đợi kết quả khảo sát. Nhưng thời gian gần đây,  qua các vụ cán bộ lãnh đạo đi ôtô có nghi vấn, cán bộ đi nước ngoài chưa rõ mục đích được dư luận “soi” từng chuyện, xét cho cùng vẫn rất tích cực.      Từ những việc trên để thấy rõ đúng sai, đó là biểu hiện cụ thể của dân chủ, là thực hành “dân biết, dân bàn, dân kiểm tra”. Mục đích cuối cùng là mọi chuyện được công khai, minh bạch, công bằng. Cũng qua những vụ việc như trên, cán bộ lãnh đạo tự thấy, tự soi mọi hành động, việc làm của mình và giữ mình cẩn thận hơn sao cho " tâm sáng, đức trong".


NHỮNG KẺ CHIA RẼ KHỐI ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC

Liên tục trong những năm qua cơ quan an ninh cảnh sát điều tra Bộ công an, An ninh Quân đội đã khám phá bóc gỡ không ít các tổ chức, cá nhân trong đó người nước ngoài có, Quốc tịch Việt nam có hoạt động gián tiếp có, trực tiếp có, tham gia vào các tổ chức phản động chống Nhà nước Việt nam xã hội chủ nghĩa, chia rẽ nội bộ Đảng ta nhằm xóa bỏ chế độ XHCN. Điển hình như các tên.
- Lê Công Định
- Bùi Tín
- Nguyễn Thị Công Nhân
- Nguyễn Tiến Trung
- Hoàng Minh Chính
- Cù Huy Hà Vũ ….vv..
Chúng đã xuyên tạc lịch sử phủ nhận thành tựu cách mạng, đồng thời thổi phồng lên những  sai lầm khuyết điểm của Đảng, đòi nhân quyền tự do dân chủ kiểu tư sản, và thật sụ vô lý khi đòi phi chính trị hoá bộ máy Nhà nước, tách Quân đội khỏi sự lãnh đạo của Đảng, đòi đa nguyên, đa Đảng, những đối tượng này hiện tại có thể tạm phân chúng thành hai loại như sau.
 Loại thứ nhất là có nợ máu với Nhân dân, đất nước chạy ra nước ngoài sống lưu vong do xa Tổ quốc lên thiếu thông tin tích cực về tình hình đổi thay của đất nước thành tựu đổi mới của Đảng sau hơn  30 năm mở cửa hội nhập phát triển, lại thường xuyên được sự cổ súy đầu độc  của các thế lực thù địch do ý thức hệ,  đã tiếp tay nuôi dưỡng dẫn đến cứ ngày một điên cuồng chống phá mạnh hơn.
 Loại thứ hai phải kể đến đó là loại ăn cháo đá bát ở trong nước mê muội nếu không muốn nói là mù quáng sướng quá đâm cũng hóa điên, được Nhà nước XHCN này nuôi dưỡng che chở lớn khôn đã không báo hiếu được gì cho đất nước thì đã đành, lại còn tuyên truyền kích động chống Đảng nói xấu bôi nhọ Lãnh tụ, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc xóa bỏ bao công lao thành tích đóng góp của gia đình, dòng họ với đất nước.
 Thiết nghĩ nhóm người này hình như họ không phải là con người, bởi đã là con người thì ăn phải nhai, nói phải nghĩ, ăn cây nào phải biết rào cây đó, thủ hỏi không có Đảng  cộng sản này, Nhà nước này  thì liệu đã có bát cơm ăn ngày 3 bữa chưa, ngày xưa đất nước loạn lạc chiến tranh cơm ăn không đủ no, áo không đủ mặc chỉ mong sao được ăn no mặc ấm, giờ đất nước hòa bình thống nhất dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng mọi người được sống, được mưu cầu hạnh phúc, được học hành tử tế cơm ngon, áo đã đẹp kinh tế hộ gia đình, hợp tác xã, bộ mặt nông thôn thành thị ngày một khởi sắc, đất nước ngày một giầu mạnh phát triển đi lên, như vậy thì còn đòi gì hơn.
Hiện nay việc xử tội danh chống phá Nhà nước, tội này Nhà nước ta còn xét xử án tù thời gian ngắn, vì vậy  theo chúng tôi phải xử lý thật nghiêm là tội tử hình, bởi thực tế hiện nay hành vi giết người giã man không còn tính người chúng ta đã xét tội tử hình, để loại  khỏi đời sống xã hội, thực ra tội này dẫu có ác thì cùng nắm cũng chỉ giết hại một vài người, còn tội chống Đảng, phá Nhà nước là tội giết hại tới cả 90 triệu dân Việt nam.
Việc làm hành động phá Nhà nước chia rẽ Đảng với nhân dân, dẫn đến tự chuyển hóa  tạo ra bạo loạn lật đổ chế độ XHCN. việc làm này của bọn chúng là cực kỳ nghiêm trọng có thể ví như rước voi về dầy mồ, bởi đây là thù trong rất nguy hiểm luôn tạo ra sự bất an, an nguy đến tồn vong của dân tộc, không  xử nghiêm  thì cũng có khi sẽ dẫn tới nhờn pháp luật, năm này dẩn theo năm khác, dẫn theo nhiều kẻ ảo vọng  cứ ngang nhiên vổ ngực  điên cuồng chống đối Đảng, mơ tưởng đến một thế giới mới tự do dân chủ, nhân quyền không có thực.







Góc nhìn của Kiến trúc sư Bùi Huy Hội: Chính quyền có vô can?

       Tôi từng kinh doanh vũ trường, karaoke, nhà hàng. Thường đêm cuối tuần, khách hàng có thể lên tới cả gần nghìn.
        Vũ trường và karaoke trên tầng hai, có cầu thang rộng để khách đi lại. Tôi vẫn cho thiết kế, xây dựng hai cầu thang thoát hiểm bên hông, sử dụng khi có sự cố. 

        Gần chục năm kinh doanh, nhờ Trời, hai cầu thang phụ này chỉ dùng trong việc đi lại của nhân viên, chưa một lần sử dụng cho việc thoát hiểm.
        Vũ trường, karaoke, do yêu cầu về trang âm, cần phải kín, sử dụng nhiều vật liệu cách âm, dễ cháy: salon gỗ, đệm mút, bọc vải, trải thảm... Nhiều thiết bị âm thanh, ánh sáng công suất lớn treo trên tường, trên trần. Dây điện, dây dẫn đi ngầm, nổi, trong tường, dưới sàn, dưới thảm, trên trần, có thể nói là khắp nơi.
        Chưa nói gì đến phá hoại, chỉ sơ ý nhỏ như một mẩu thuốc lá rơi xuống thảm, một sự cố chập điện, đều có thể trở thành thảm họa lớn cho tài sản và sinh mạng hàng trăm, hàng nghìn người.
        Những năm 1990, quy định về phòng chống cháy, nổ chưa đầy đủ, cụ thể; trang thiết bị báo cháy, sơ cứu chưa hiện đại như hiện nay. Đương nhiên, quy trình thẩm định, xét duyệt, cấp phép của cơ quan chuyên môn về cháy, nổ cũng đơn giản, sơ sài hơn.
        Thực ra, để được các cơ quan cấp phép chấp thuận, có nhiều cách. Có thể chạy, nộp tiền bảo kê, chí ít cũng nhận được sự dễ dãi khi kiểm tra một cách qua loa, chiếu lệ. Tôi chọn cách làm ăn nghiêm túc, lâu dài, không chọn phương án chạy.
        Vũ trường, karaoke là loại kinh doanh có điều kiện, là nơi tập trung đông, ồn ào, tính mạng con người, không phải chuyện đùa. Kinh doanh vũ trường, karaoke phải tự ý thức được tính chất đặc thù và những rủi ro tiềm ẩn. Khi chưa đủ điều kiện kinh doanh lại trông vào sự dễ dãi, được hiểu thực chất là bảo kê của chính quyền, việc sẽ xảy ra cháy nổ là đương nhiên. Chỉ là lúc nào, ngày nào, giờ nào.
        Tôi kể lại chuyện này, để liên hệ về vụ cháy quán karaoke hôm qua ở 68 Trần Thái Tông, Hà Nội. Cơ quan cảnh sát điều tra đã quyết định khởi tố vụ án. Qua báo chí đưa tin, dễ dàng nhận thấy: biển quảng cáo bằng vật liệu dễ cháy, che kín toàn bộ mặt tiền, cản trở lực lượng cứu hoả; không có lối thoát hiểm thuận lợi, đủ cần khi xảy ra sự cố; không có họng cứu hoả, hoặc rỉ sét, không có nước; bình cứu hoả nặng về trang trí; nhân viên không được trang bị kĩ năng đối phó với cháy nổ; biển báo, chỉ dẫn khách không đầy đủ; thậm chí, giấy phép kinh doanh còn chưa được cấp mà vẫn cho khách vào hát...

        Chủ cơ sở kinh doanh phải chịu trách nhiệm, đương nhiên. Nhưng chẳng lẽ chỉ có họ? Tôi nghe phát biểu của một vị quan chức rằng, quán này đã bị phạt, đã được cảnh báo, nhưng vẫn cố tình hoạt động và khẳng định họ "đã làm hết trách nhiệm" mà muốn bật cười.
        Hơn chục mạng người đã chết sau một vụ cháy, nổ giữa thủ đô là một kết cục vô cùng bi thảm không thể chấp nhận được. Các cơ quan có liên quan và chính quyền sở tại không thể vô can.

        Từng có cháy lớn ở Zone 9, cháy karaoke Nguyễn Khang, cháy nhà xưởng, cháy chung cư, cháy cửa hàng bán xe, cháy cơ sở kinh doanh không đảm bảo an toàn...
        Câu hỏi đặt ra là
        - Có hay không một chính quyền phường, quận, với những công chức, viên chức tử tế, trách nhiệm không bảo kê cho các cơ sở kinh doanh karaoke, quán bar, nhà hàng chưa đủ điều kiện về phòng chống cháy nổ, an toàn vệ sinh thực phẩm?
        - Có thật là các cơ sở kinh doanh đỏ đen, cờ bạc; mại dâm trá hình, tiêu thụ đồ trộm cắp, hàng giả, trốn lậu thuế... đều tổ chức chặt chẽ, tinh vi đến nỗi chính quyền dù quyết tâm, mưu trí, toàn tâm toàn ý vẫn bị qua mặt?
        Chắc chắn là không phải. Là người từng kinh doanh dịch vụ này, tôi chắc chắn chẳng cơ sở kinh doanh dịch vụ nào che mắt được hệ thống chính quyền tinh tường và dày đặc của ta.
        Những tệ nạn xã hội, tiêu cực dẫn đến những bất ổn này, trước hết là trách nhiệm của chính quyền.
        Một đốm lửa nhỏ, nếu làm ngơ sẽ trở thành một đám cháy lớn. Một đám cháy lớn, không kiểm soát sẽ thiêu huỷ không chỉ những vật liệu bắt lửa.