Tư tưởng cục bộ địa phương cần được loại trừ trong quá trình phát triển

          Trên bước đường xây dựng, phát triển đất nước do Đảng ta lãnh đạo, song hành với những thành tựu to lớn về chính trị, kinh tế, văn hoá - xã hội cũng đã phát sinh những hiện tượng tiêu cực làm cản trở sự phát triển. Trong đó tư tưởng cục bộ địa phương là một trong những nguy cơ cần phải được nghiêm túc xem xét chấn chỉnh, loại trừ. 

          Tư tưởng cục bộ địa phương được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, bài viết này xin nêu một vài hiện tượng làm ví dụ bàn luận, góp phần tìm cách khắc phục.
          Các địa phương không tính đến lợi ích chung, bằng nhiều cách khác nhau kéo cho được nguồn vốn quốc gia về mình, gây ra tình trạng lãng phí đầu tư. Như, nhiều nơi cùng một lúc lập đề án xây dựng cảng biển, khi thực hiện xong đề án không phát huy tác dụng. Vì trên thực tế không hội đủ điều kiện để có thể hình thành một cảng với qui mô theo đề án đó tại địa phương.
          Có trường hợp cấp trên hoặc nhà đầu tư muốn xây dựng công trình phúc lợi như cây cầu qua sông, một cơ sở y tế… tại một xã. Lẽ ra công trình được đặt ở vị trí này là hợp lý, nhưng ông bí thư, ông chủ tịch xã có quê ở làng khác nên muốn đầu tư về làng mình, không nhất trí với nhà đầu tư. Cuối cùng, chính người có trách nhiệm cao nhất của xã lại làm mất cơ hội đầu tư vào nơi đang phụ trách. 
          Không xuất phát từ lợi ích toàn cục, các địa phương không phối hợp với nhau để tiến hành tốt một công việc chung. Chúng ta đi ô tô hoặc xe máy trên các tuyến đường liên huyện, liên xã, liên thôn, thấy rất rõ điều này. Cùng trên một tuyến đường, đoạn ở địa phương này tốt, qua địa phương kia xấu, nhất là ở đoạn giáp giới giữa hai địa bàn thường bị bỏ trống, không nơi nào chịu lập dự án hoặc trực tiếp xây dựng.
          Khi đề nghị xét thi đua thì báo cáo phát triển tốt với tốc độ cao, khi cần sự viện trợ thì báo cáo nghèo khó, kêu ca đủ điều; giấu những hiện tượng tiêu cực, những mặt hạn chế sợ địa phương kém điểm thi đua. Từ việc báo cáo sai sự thật ấy dẫn đến điều nguy hại hơn là làm cho cấp trên đánh giá sai tình hình, có những quyết định không sát với cuộc sống.
          Có cơ quan, đơn vị tư tưởng cục bộ địa phương đã nảy sinh trong quá trình tiến hành công tác tổ chức. Đã có câu “một người làm quan cả họ được nhờ”. Khi tư tưởng cục bộ địa phương xuất hiện trong những người có quyền, có chức thì bằng nhiều cách khéo léo họ vận dụng những chỗ hở trong những điều quy định để quyết định vấn đề về tổ chức có lợi cho quê hương, cho người thân cận của họ. Đôi khi họ cố tình lợi dụng chỗ hở của quy định, qua mắt rất tinh vi cả tập thể và cấp trên để từng bước cơ cấu được một bộ máy cơ quan, đơn vị theo ý mình.
          Cũng do tư tưởng này nên đẻ ra “cái dù che cái cán”. Những người có trách nhiệm cao đôi khi không tính đến lợi ích chung, từ cấp cao hơn quay lại che chở không chân chính cho quê mình, cho những người đồng hương mình. 
          Ở Quảng Nam cũng có cơ quan, người đứng đầu quê ở một huyện nọ đã tập hợp khá nhiều người dưới quyền là đồng hương. Khi ông ta chuyển về Đà Nẵng thì nhiều người trong số đó cũng tìm mọi cách để ra đi. Và hiện nay nếu các nhà lãnh đạo thử cải trang thường dân, bí mật vi hành, có thể nghe được những điều tương tự như vậy đang xảy ra ở một số cơ quan, đơn vị.
          Là con người sống trên thế gian này, do hoàn cảnh lịch sử quy định, ai cũng có thể có tư tưởng cục bộ địa phương với những mức độ khác nhau. Chúng ta, những cán bộ, đảng viên xuất thân từ làng quê, chịu ảnh hưởng tư tưởng nông dân của nền sản xuất nhỏ, tự túc, tự cấp lâu đời, không quen với tầm nhìn xa, trông rộng, mặc dầu có học tập nhiều, rèn luyện nhiều cũng khó mà gột rửa hết tư tưởng cục bộ địa phương.
          Người ta cũng thường nói “ở đời thì lòng tham vô đáy”. Lòng tham biểu hiện nhiều cách khác nhau: kẻ tham danh, người tham lợi. Người làm cho quê mình hơn quê người khác, người đồng hương mình hơn người quê khác theo một phương cách không lành mạnh, không chân chính cũng là một kiểu tham lam được nguỵ trang bằng lòng yêu quê hương. “Quê hương nếu ai không nhớ/Sẽ không lớn nổi thành người”. Nhưng nếu vì quê mình mà làm tổn hại đến lợi ích toàn cục, làm hạn chế sức mạnh của khối đại đoàn kết, cản trở bước tiến chân chính của người quê khác… thì hoàn toàn trái với tư tưởng và mục đích của người cộng sản. Tư tưởng đó cần được loại trừ trong quá trình phát triển xã hội.
          Trước đây, ở nước ta nhằm hạn chế tư tưởng cục bộ địa phương, ngăn chặn nạn cát cứ của quan đứng đầu các cấp, nhiều triều đại phong kiến đã đề ra và thực hiện luật Hồi tỵ: Quan đầu tỉnh, đầu huyện, đầu ngành quan trọng không được nhậm chức tại quê nhà. Người được điều động đến làm quan không được làm nhà, tậu ruộng đất, làm sui gia với người tại nơi nhậm chức. Cha con, người thân cận trong dòng tộc, bạn thân từ trước đều không được làm cùng một công sở, chỉ trừ nghề y gia truyền và một vài nghề đặc biệt khác... Cùng với những quy định trên, triều đình thường xuyên thực hiện luân chuyển quan lại để hạn chế bè phái và hiện tượng tiêu cực khác.
          Thiết tưởng, những điều quy định trong luật Hồi tỵ xưa vẫn còn nguyên giá trị khoa học và thực tiễn. Ngày nay, cần nghiên cứu, vận dụng như một nội dung của khoa học tổ chức nhằm hạn chế nảy sinh tư tưởng cục bộ địa phương, bè phái trong bộ máy công quyền, góp phần điều chỉnh xã hội ngày càng phát triển theo hướng lành mạnh, công bằng hơn.

Donald Trump ngày càng khó đoán

Kiên quyết khai tử TPP


Rất nhiều người đã nhìn thấy trước rằng Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) sẽ bị ‘khai tử’ nếu Trump thắng cử. Donald Trump là người thổi bùng chủ nghĩa dân tộc, phản đối toàn cầu hóa và tự do thương mại. Ông diễn giải cho những người ủng hộ mình rằng, đây chính là nguồn gốc của thất nghiệp trong nước.
Hôm 22/11, Trump đã khẳng định sẽ rút khỏi đàm phán TPP, vì coi đây là ‘thảm họa tiềm tàng với đất nước’. Ông có thể dễ dàng thực hiện điều này với một chữ ký của riêng ông, mà không cần thông qua Quốc hội.
TPP vốn là một phần trong chiến lược xoay trục về châu Á - Thái Bình Dương của chính quyền Tổng thống Obama. Ông Obama nói rằng: “TPP đồng nghĩa với việc Mỹ sẽ viết lại ‘các quy tắc đi đường’ trong thế kỷ 21’”. Lợi ích chính mà Mỹ nhắm tới trong thỏa thuận này là bảo vệ các lợi ích chính trị trong khu vực.
Ủy ban Thương mại Quốc tế Mỹ cho rằng, tới năm 2023, TPP sẽ thúc đẩy nhập khẩu của Mỹ thêm 0,2% - một mức không đáng kể so với lúc không có hiệp định. TPP thậm chí còn tác động ít hơn thế lên xuất khẩu của Mỹ. Tựu chung lại, TPP không mở rộng thương mại của Mỹ lên bao nhiêu, nên nó sẽ không thúc đẩy tăng trưởng đáng kể. Đa số các công dân Mỹ không thấy TPP tác động gì tới họ.
Thay vào đó, một trùm tài phiệt thực dụng như Donald Trump chọn cách thỏa thuận thương mại song phương, bình đẳng với các đối tác ở Thái Bình Dương. Về khía cạnh này, Donald Trump đang tìm mọi cách để đưa việc làm và công nghiệp trở lại các bờ biển của Mỹ, theo đúng những gì ông đã nói với các cử tri ủng hộ ông.
Những lời nói gió bay
Trong khi vẫn cương quyết rút khỏi TPP, ông Trump lại cho thấy sự khôn khéo khi thay đổi hoặc làm nhẹ hơn một số quan điểm cứng rắn mà ông nêu ra trong thời gian tranh cử. Điều đó cho thấy, ông thực sự khôn ngoan và đầy bản lĩnh, biết xoay chuyển tình thế khi cần.
Chỉ hơn chục ngày sau khi đắc cử, ông Trump đã dịu giọng, thậm chí đổi giọng với nhiều tuyên bố khác, hoặc trái ngược với lúc tranh cử. Chẳng hạn, ngay sau khi trúng cử, trên website chiến dịch của ông Trump lập tức xóa đi nội dung có hướng bài xích người Hồi giáo.
Ông từng tuyên bố trục xuất 11 triệu người nhập cư bất hợp pháp. Trong cuộc phỏng vấn đầu tiên trên đài CBS, trong chương trình 60 phút, ông rút con số này xuống còn 2-3 triệu người.
Một trong những mũi dùi chỉ trích của ông trong suốt chiến dịch là chương trình Obamacare, hay còn gọi là chương trình bảo hiểm sức khỏe bắt buộc của chính phủ liên bang dành cho những gia đình, cá nhân người Mỹ có thu nhập thấp.
Sau khi hội đàm với Tổng thống Barack Obama, ông Donald Trump đã gây bất ngờ khi quyết định giữ lại một số nội dung trong chương trình Obamacare, chứ không hủy bỏ hoàn toàn chương trình này.
Ngay đến bức ‘trường thành’ mà Trump từng đề xuất xây dựng dọc biên giới Mexico, ông cũng rút lại quy mô đáng kể. Trả lời CBS, ông nói sẽ cho xây dựng hàng rào ở một số địa điểm dọc biên giới để ngăn người nhập cư, chứ không nhất thiết phải xây tường lớn như từng nói. Ông cũng không đề cập tới việc đòi Mexico trả tiền cho bức tường này.
Một trong những tuyên bố gây sốc và được chú ý nhiều nhất của ông Trump, đó  đe dọa điều tra bà Hillary Clinton, nếu ông thắng cử.
Trả lời phỏng vấn của tờ New York Times hôm 22/11, ông thay đổi hẳn quan điểm về vấn đề này: “Tôi không muốn làm tổn hại gia đình Clinton, tôi thật sự không muốn làm vậy”.
Ông Trump cũng khiến những người lo ngại về biến đổi khí hậu cảm thấy dễ thở hơn đôi chút, khi nói rằng ông vẫn để ngỏ phương án đối với Thỏa thuận Paris 2015. Đầu tháng này, ông vẫn giữ quan điểm sẽ tìm cách để Mỹ nhanh chóng rút khỏi thỏa thuận ứng phó với biến đổi khí hậu đã được khoảng 200 nước nhất trí.

Cũng trong bài phỏng vấn của New York Times, ông Trump thể hiện mềm mỏng hơn. Ông thừa nhận có ‘vài mối liên hệ’ giữa hoạt động của con người với việc trái đất nóng lên. “Tôi đang nghiên cứu kỹ vấn đề này. Tôi rất cởi mở với chuyện này” – ông nói.

Nỗi buồn lặng lẽ của thầy cô trong ngày 20/11


     Hằng năm, cứ đến ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 là nhiều cảm xúc hứng khởi tuôn lên trong mỗi giáo viên. Ngày tôn vinh và tri ân những ai hy sinh, cống hiến cho sự nghiệp trồng người. Dù là giáo viên đã nghỉ hưu hay vẫn đang đứng bục giảng thì hôm đó luôn là một ngày vui nhất.
     Nhưng, lẻ bóng và cảm giác bị bỏ rơi nhất trong ngày vui là giáo viên không làm công tác chủ nhiệm, là giáo viên dạy "môn phụ" như thể dục, công nghệ... Còn nếu thầy cô nào kết hợp cả hai, vừa dạy môn phụ vừa không chủ nhiệm, có lẽ rất buồn...
       Các giáo viên ở những trường hợp này cảm thấy bị tổn thương, vì phụ huynh thường chỉ chuẩn bị quà cho con tặng giáo viên chủ nhiệm, chứ không thể tặng quà cho hết mọi giáo viên dạy con mình. Các em tặng quà cho những giáo viên dạy thêm môn chính để thi cử...  Cùng cống hiến, cùng thăng trầm rèn nhân cách cho thế hệ trẻ mà trên bàn cân nặng - nhẹ thấy rõ trong một ngày. Ái ngại thay, hiện trạng trên vẫn đang diễn ra làm nhiều giáo viên thấy mình không được đặt ở vị trí xứng đáng. 

BỘ MẶT THẬT ĐẰNG SAU CÁI GỌI LÀ NHÂN QUYỀN

BỘ MẶT THẬT ĐẰNG SAU CÁI GỌI LÀ NHÂN QUYỀN


     Bất cứ một quốc gia, dân tộc nào trên thế giới này khi khai sinh ra cái tên nước của mình đều trịnh trong công bố trước toàn thể quốc dân đồng bào của mình, và cũng như thể cho thế giới biết ta là một quốc gia độc lập có chủ quyền, đây là thứ nhất.
 đều phải làm việc thứ 2 là.
       Thành lập ngay 03 cơ quan quan trong ngay đó là 1- Cơ quan tư pháp  2- Hành pháp 3- Luật pháp,tên gọi của các quốc gia có thể khác đôi chút tuy nhiên cái cách mà quản lí điều hành đất nước thì đều vậy, thế thì không thể nói có một quốc gia nào mà lại không có những luật pháp kể trên, từ đó suy cho cùng phải nói rằng không thể lợi dụng vào vấn đề nhân quyền, dân chủ để rồi nói xấu, áp đặt cho một nước này hay nước kia, như hiện nay một số nước lớn thường làm.
      Bàn về vấn đề Việt Nam trải qua hàng ngàn năm bắc thuộc nhân dân ta phải sống trong cảnh thù trong giặc ngoài, không có quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc sống trên đất nước của chính mình mà phải làm kiếp trâu ngựa đi làm không công cho địa chủ và bè lũ bán nước, lũ cướp nước, không chịu được cảnh áp bức bóc lột bất công nhân dân ta dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng đã nhất tề đứng lên khởi nghĩa đánh đuổi đế quôc dành độc lập, chính quyền đã về tay nhân dân.
                                                 Ảnh thế hệ thanh niên cách mạng hôm nay   
 Đất nước được thống nhất Nam Băc một nhà đời sống nhân dân cải thiện đi lên rõ nét từ chỗ cơm ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm, giờ ăn phải ăn ngon, áo mặc phải đẹp rồi, nhà tầng xe hơi không phải phố xá mới có mà ở các vùng nông thôn đã nhiều, chúng ta đã phá được thế bao vây cấm vận, mở cửa làm ăn quan hệ với gần 200 quốc gia vùng lãnh thổ và  VIỆT NAM TA GIỜ có vi trí quan trọng TIN CẬY TRÊN TRƯỜNG QUỐC TẾ. người dân sống thượng tôn pháp luật.
TUY NHIÊN HIỆN NAY MỘT SỐ ĐỐI TƯỢNG PHẢN ĐỘNG TRONG NƯỚC, CŨNG NHƯ Ở NƯỚC NGOÀI CỐ TÌNH KHÔNG THỪA NHẬN NHỮNG THÀNH TỰU MÀ ĐẢNG CSVN ĐÃ DÀNH ĐƯỢC CHÚNG CỐ TÌNH XUYÊN TẠC ĐƯỜNG LỐI QUAN ĐIỂM CỦA ĐẢNG LÀ LÃNH ĐẠO ĐẤT NƯỚC KÉM, NHÂN QUYỀN KHÔNG ĐƯỢC THỰC THI, ĐÒI PHẢI ĐA ĐẢNG, TỰ DO BÁO CHÍ, TỰ DO TÔN GIÁO vvv..
      kết luận lại vậy một chế độ thối nát trước những năm 1930 khi đó chưa có Đảng cộng sản dân khổ thế nào người sống không ra người, vật không thành vật. 
Chỉ có con đường đi lên chủ nghĩa xã hội hiện tại là hiện thân của sự văn minh tiên tiến nhất.

“Sĩ hóa công chức" vấn đề cần xem xét trong giáo dục hiện nay


         Ở Việt Nam, hàng ngàn Tiến sỹ, phó Giáo sư, Giáo sư đang làm công tác quản lý hành chính. Theo kết quả nghiên cứu cho thấy  trung bình cứ 1,76 ngày lại cho ra lò một tiến sĩ. Còn nếu chỉ tính ngày làm việc, thì cứ 1 ngày 1 giờ 15 phút lại có một Tiến sĩ. Hàng ngày bật tivi và xem bất cứ chương trình nào chúng ta dễ dàng bắt gặp rất nhiều Tiến sĩ trả lời phỏng vấn, nhưng ngược lại đang thiếu trầm trọng đội ngũ chuyên gia làm việc ở các công trình trọng điểm quốc gia, nơi cần hàm lượng khoa học và kỹ thuật cao.
        Mới đây, dự án trắc lượng khoa học Việt Nam công bố số tiền ngân sách được cấp cho Viện Hàn lâm Khoa học Việt Nam trong 5 năm qua là 2.000 tỷ đồng. Trong khi đó, số lượng Tiến sĩ ở nước ta đã lên đến 24.000 người. Theo thông lệ quốc tế, học vị Tiến sỹ chỉ có ý nghĩa đối với đội ngũ các nhà sư phạm, nhà khoa học có công trình nghiên cứu, ứng dụng, thậm chí phải có đội ngũ cộng sự và phòng thí nghiệm riêng. Ngược lại, ở Việt Nam, hàng ngàn Tiến sỹ, Giáo sư đang làm công tác quản lý hành chính, chẳng biết những học hàm học vị ấy có ý nghĩa gì ngoài việc để giới thiệu trong các hội nghị, cuộc họp nhằm giải quyết khâu “oai”. Bởi vậy, trong số 24.000 Tiến sỹ hiện tại, có một số lượng không nhỏ không liên quan gì đến nghiên cứu khoa học.
     Theo số liệu: “Từ năm 1976 cho đến hết năm 2014, sau 38 năm, tổng số GS, PGS đã được công nhận ở nước ta là 11.097, gồm có 1.628 GS và 9.469 PGS” và theo thống kê năm 2013 của Bộ Giáo dục và Đào tạo: tổng số sinh viên Đại học là 1.730.000, số giảng viên Đại học là gần 74.630, trong đó có 4.155 GS, PGS. Theo số liệu nêu thì số giáo sư, phó giáo sư làm việc trong các trường học chỉ chiếm 37,5% , nghĩa là hơn 1/3 số giáo sư, phó giáo sư hiện có trong cả nước, còn lại gần 2/3 số người có học hàm giáo sư, phó giáo sư không phải là nhà giáo, không làm việc đúng với chức danh được nhà nước phong.
      Về chủ trương, đường lối, đương nhiên việc đào tạo sau đại học nhằm mục đích xây dựng đội ngũ cán bộ có trình độ chuyên sâu, đủ khả năng nghiên cứu, giải quyết các vấn đề kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng,…phục vụ mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Và “Tiến sĩ” vốn là học vị  lớn nhất, vinh dự nhất được phong cho những người làm công tác nghiên cứu khoa học, có công trình đạt chuẩn quốc gia và quốc tế, có tính sáng tạo, hoàn toàn mới, chưa có ai công bố...Nhưng thiết nghĩ có bao nhiêu % trong hơn  11.097 (tính đến năm 2014) đội ngũ Tiến sĩ, phó Giáo sư, Giáo sư của cả nước làm việc đúng chuyên môn, phục vụ mục tiêu công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước hay Tiến sĩ, phó Giáo sư, Giáo sư chỉ là tấm "bình phong lót đường" cho việc "Sĩ hóa công chức" tạo nên gánh nặng ngân sách để người dân phải gồng mình đóng thuế duy trì hoạt động nghiên cứu khoa học kém hiệu quả của đội ngũ Tiến sĩ, phó Giáo sư, Giáo sư hiện nay.